Có quá điên rồ ko khi sắp qua tuần mới rồi mới ngồi viết cái này dành cho tuần cũ? Thôi kệ đi, số trời đã định, ta là của những thứ ko bình thường mà , hì hì.
Tuần của cảm xúc, niềm vui, và cả nỗi buồn nữa. Có lẽ phải vui nhiều trong tuần này mới phải chứ nhỉ, bởi trong tuần có một ngày quan trọng mà: ngày mở ra chương thứ 19 của cuộc đời, ( tiểu thuyết truyền kì
). SN thầm lặng với những niềm vui thầm lặng, vài cuộc điện thoại đường dài vào những thời điểm ko thể quái hơn được nữa :D. Những giọng nói mà lâu lắm rồi mới được nghe lại, những điệu cười mà lâu lắm rồi mới được … rùng mình lại
. Cám ơn Hai, P nhá, tuy mấy chị chả chúc gì nhưng mà nhớ cái ngày này là vui lắm rồi. Chỉ tội nghiệp chị Hai tám hết nhẵn cả tiền và P thì vừa đi xin việc vừa tranh thủ gọi :)). Thương cực :x.
Cám ơn mấy cái tin nhắn chả có ý nghĩa gì nữa chứ, hì hì, trước một ngày, trong ngày đó và cả sau ngày đó nữa, chỉ là những dòng vu vơ rất đỗi bình thường thôi nhưng cũng mang lại cho nhỏ những nụ cười nhẹ nhàng ấm áp. ( May mà ko có ai nhìn thấy chứ ko thì lại có người tưởng mình điên
).
Gặp lại vài người bạn lớn cũ (gọi là bạn lớn cũ vì toàn phải gọi là anh chị ko à
) mà lâu rồi ko được đấu lý và tám rảnh. Vẫn cái quái quái của quái nhân và tình cảm của chị Táo, hì hì. Làm cho chị phải dành một “khúc ” trong cái note quí giá của chị để nói về mình, sướng phết :)).
Cám ơn J, nhiều hơn những gì em muốn nói, làm em gái của chị cũng thik lắm, có một người chị mạnh mẽ như chị, cảm giác như mình chả muốn lớn, hà hà. Có thể gọi điện cho chị chỉ để nói : Hey, Im bored :(. Sometime lại nghe chị nói, ê, muốn ăn gì ko, chị mua cho , hà àh. Chị cứ tẩm bổ cho em đi, đến lúc nào đó em ko đi nổi mà chỉ còn có nước lăn thì ôi thôi xong.
Cám ơn anh, cho em nhận ra đôi khi mình ko thể hoàn toàn tin vào một con người thậm chí ko mà mình đã được “tai nghe” và “mắt thấy”.
Phù, hi vọng là tuần sau ko phải chạy giặc như thế này nữa. Bữa thứ năm đi học, lái xe mà tưởng chừng như mình có thể ngủ được. Trong đầu bao h cũng có ý nghĩ là : về đi, mày có lên lớp cũng chả vô được chữ nào đâu, về ngủ đi J. buồn ngủ quá ko chịu được. Chẹp chẹp, trời phật phù hộ cho con.
Đang nghe cái bài tên là : Một lời hứa của The men, nghe nhạc gì mà có mỗi chữ : I know, còn lại chả nhớ được gì xất, hây dồ, khả năng cảm thụ âm nhạc của mày đâu rồi hả J. Tội nghiệp con bé. Cuộc sống kéo nó đi nhanh quá đến nỗi mà nó ko còn nhớ gì nữa. Hay là mình quá chậm chạp ko theo kịp vòng xoáy của nó ??? Đặt dấu chấm hỏi ở đây, ngày nào đó sẽ có câu trả lời cho nó :D.
PS: Chị bảo đôi khi stuff của em hơi khó hiểu, cũng phải chị ạ, em cũng có hiểu đâu mà ![]()

